ống cấp nước | ống thoát nước | ống HDPE | ống PVC | ống tưới Journal Her & Him Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Nếu tim còn đập thì hãy cứ tận hưởng đi...

Năm ngoái, bà không qua khỏi , ông tối ngày ủ rũ, ăn không thiết ăn, uống không cần uống, chỉ nhìn vô định trên trần nhà, thi thoảng ngủ mơ lại gọi tên bà, tay chân quờ quạng đến động lòng. Thế mới bảo, trời "tạo duyên, định phận", rồi lại chẳng cho nhau cơ hội cùng ra đi. Người ở lại xót người đi trước, người đi trước dặn người ở lại bằng cách nào cũng phải sống tiếp. Nỗi đau ấy chỉ mong cả đời này, không ai phải một lần nếm thử, vì cay đắng và nghiệt ngã lắm. Quý trước, chị quyết toán nhầm sổ sách của công ty , phải đền bù hơn 50 triệu. Sợ chồng quở trách, chị lẳng lặng xin làm thêm giờ để trả nợ. Mỗi ngày phải đem xà phòng lui tới hơn 30 điểm bán hàng, nâng doanh số lên càng cao thì số nợ càng nhanh được trả. Anh thấy chị mệt mỏi nên phàn nàn: “Cần thiết thì bỏ việc chỗ đó đi, em bận bịu như vậy ai chăm lo cho các con?”. Thấy chị chẳng màng tới bếp núc và chuyện trên giường, anh ra ngoài tìm “của lạ”. Thế mới nói hôn nhân là nấm mồ chôn hạnh phúc, lúc yêu nhau thì để ...

Yêu thương đã cũ cuối cùng cũng chỉ là chuyện đã từng...

Hôm nay không khí lạnh tràn về trên từng cơn mưa lạnh rát, trên từng cơn gió lùa buốt giá. Có bao giờ anh sẽ nhớ đến em khi bất chợt có cơn mưa ào tới hay anh đã chẳng còn chút ký ức nào về em, dọn dẹp lại căn phòng của mình không ngờ bức hình của anh năm nào vẫn còn kẹp trong cuốn lưu bút ngày trước em từng viết, từng năn nỉ anh viết vài điều gì đó. Đọc lại chẳng hiểu sao lại cười, cười vì nhận ra ngày trước đã từng hồn nhiên như thế, cười vì nhận ra mình ngày trước đã từng có một tình yêu trong sáng như vậy... Giờ thì rốt cuộc cũng chẳng níu lại được cái thời gian đã qua, em thả đi những dòng lưu bút vào từng ngọn lửa bập bùng, để lại những cảm xúc cuối cùng của những tình cảm đã qua. Em không hối hận, cũng không còn nuối tiếc đâu. Em dọn dẹp mình để hy vọng vào một năm mới, để có thể bắt đầu một cuộc sống mới chẳng còn phiền lo của hai chữ quá khứ... Bao năm dài trôi qua, nhưng những hình ảnh nhoè mờ của bóng hình anh vẫn chẳng chịu xoá mờ. Do em vẫn hằng ngày kiếm tìm anh trên...

Chẳng muốn giả tạo rằng em ổn, cực kì ổn...

Em biết mình chẳng phải là người giàu có lại không phải là người hào phóng nhưng bất chấp tất cả những điều đó, em thấy mình đang là con người phung phí. Là em đang phung phí yêu thương cho một người em luôn mong nhớ. Chẳng phải sao, bất kể đêm ngày luôn nghĩ về một người rồi nhận ra mình lãng phí thời gian rồi. Nhưng chẳng thể ngừng yêu thương lại, hóa ra em giàu như vậy, hóa ra em cũng lãng phí lắm. Gọi nắng về cho nhạt bớt thương nhớ, thành phố cũ sẽ xa dần và chìm vào trong những kí ức.. Em sẽ đặt tên cho nó là nỗi nhớ vì những hoài niệm xưa cũ. Nó tròng trành lắm, nó đau thương lắm vì thành phố này vắng anh rồi, vắng anh nên thiếu nụ cười giòn tan trên phố đông, vắng anh nên những ngày đông u ám chẳng còn rực nắng như ngày hè. Vắng anh nên đôi mắt em buồn xa xăm nhìn về góc trời nơi có anh. Thành phố vắng anh rồi, em cũng muốn bước đi, đi một nơi nào đó xa xôi. Là bởi phố đông người nhưng chẳng còn vui nữa, phố đông đã gác lại tiếng cười, chẳng thể giấu nỗi buồn hay thương nh...

Chuyện chúng mình đã tới giới hạn...

Trên đời này, có 3 loại tình yêu: Hợp pháp, bất hợp pháp và vô pháp. Tình yêu của em dành cho anh có lẽ chính là loại thứ 3 này. Thứ tình cảm không thể cưỡng lại, không thể cùng nắm tay đi hết đoạn đường, cũng không cam tâm cam lòng mà buông tay... Anh à...Hôm nay em thấy lòng mình trống trải vô cùng anh ạ. Hôm nay là chủ nhật, theo đúng giao ước của chúng ta, ngày hôm nay em không được nhắn tin, gọi điện cho anh vì anh ở nhà chơi với con, chia sẻ niềm hạnh phúc gia đình với vợ. Đã bao cái chủ nhật rồi em quay quắt trong nỗi nhớ anh. Đã bao vạn lần em mở lap xem phim hài nhưng mắt cứ nhìn chằm chằm vào điện thoại, môi không nở nổi nụ cười như tiếng cười vang trong bộ phim hài đang chiếu. Đã bao giọt nước mắt em rơi vì nỗi bất lực trong tình yêu nhỏ bé này. Người ạ! em biết, có nhiều lý do để đàn ông ngoại tình, nhưng rất hiếm lý do được gọi là tình yêu. Cũng có hàng trăm lý do để những cô gái như em chấp nhận làm kẻ thứ 3, nhưng tuyệt nhiên người đời không ai chấp nhận một trong ...

Ai chia tay trước chẳng quan trọng. Đã chia ly thì bao giờ chẳng buồn?

Đó là một câu chuyện tình đẹp,nhưng thời gian và nhân vật nữ chính đã tàn phá nó,đơn giản bởi vì cô ta không còn như xưa nữa. Tôi là người quyết liệt trong chuyện tình cảm thế nên khi đã hết yêu,tôi sẽ dừng lại.Tôi không câu nệ chuyện "đá" hay "bị đá" bởi cứ kết thúc là ắt hẳn sẽ rất buồn. Anh-một chàng trai chu đáo và nhiệt thành, hiền lành,ngốc nghếch nhưng cũng ấm áp đến lạ thường.Ở bên a tôi cảm thấy bình an lắm,với tôi,thế là đủ. Tôi nhớ có một ngườibạn nói với tôi rằng: Cô ấy hâm mộ chuyện tình của chúng tôi từ khi bắt đầu cho tới khi kết thúc.Đúng vậy,chính tôi còn thấy hâm mộ bản thân mình và anh ấy nữa, đó là một kí ức thật đẹp và cần phải được trân trọng. Tôi đã định giữ im lặng, để mọi thứ trôi qua một cách tự nhiên và bình thản nhất nhưng hình như không được. Tôi ngán ngẩm khi phải trả lời những câu hỏi:tại sao lại thế?lâu chưa?do ai? Tôi nghĩ tất cả những điều đó, không ai khác,tự bản thân mỗi người đã cảm nhận rõ chỉ là không dám thừa nhận. Và nế...

Người tình của em là cô đơn...

Lời đầu tiên... cho em xin lỗi anh nhé, Cô Đơn Em xin lỗi vì đã từng vội vã nói lời chia tay anh để đến bên người con trai ấy, người đã hứa sẽ không bỏ lại em một mình, người đã hứa sẽ dắt tay em đi đến cùng. Cô Đơn à, em mệt mỏi rồi. Em từng tin rằng ở bên anh ấy, em có thể là chính em, có thể trút bỏ hết mặt nạ mà yếu đuối nép vào lòng anh ấy, khóc thỏa thích sau đó được lau nước mắt, nhận được cái xoa đầu âu yếm và nụ hôn nhẹ lên trán như trong mơ em từng ước. Nhưng mà em lại không nghĩ rằng... em càng cần anh ấy bao nhiêu thì anh ấy lại càng không cần em bấy nhiêu. Có lẽ anh ấy nghĩ rằng em sẽ ngoan ngoãn đi theo anh ấy. Anh là người hiểu em nhất mà đúng không, Cô Đơn? Em không mạnh mẽ như người ta thấy. Em mệt rồi em sẽ buông thôi. Cho em mượn tạm vòng tay anh một thời gian dài nữa nhé Cô Đơn. Em sẽ lại kể cho anh nghe về cảm nhận của em từng ngày, em sẽ lại hát tặng anh những lúc em muốn khóc, có được hay không? Thời gian này, lại chỉ có anh bên em, em sẽ đưa anh đến nơi...

Làm người lớn thật khổ!

Thuở bé, ta thường thích xem những bộ phim truyền hình lãng mạn, rồi nhìn vào đó và ngu ngơ nghĩ rằng, lớn lên mình cũng sẽ gặp một bạch mã hoàng tử như thế, cũng sẽ sống bên nhau trọn đời, có những đứa con thật kháu khỉnh và đáng yêu. Nhưng, mãi sau này ta mới biết, đó chỉ là sự ngây thơ và ngộ nhận của những cái đầu mới tập tễnh hoặc chưa bước vào cuộc đời. Thật ra, cuộc sống này, để tìm kiếm được một tình yêu đúng nghĩa thực sự rất khó hay có người cả đời cũng chẳng tìm được thứ gì đó tương tự như vậy. Hoặc, có nhiều người, có lẽ vì không chịu nổi sự cô đơn nên vô tình cho phép bản thân mình dễ ngã vào lòng của một ai đó, để rồi khi hôn nhân trở thành nấm mồ nghẹt thở, mới chợt nhận ra rằng, "ô, thì ra ta đã có những phút giây suy nghĩ không thấu đáo như thế, đã có những phút giây để cho lí trí và trái tim xếp chồng lên nhau, tạo nên một mớ hỗn độn trong tâm khảm bản thân mình". Nên nhớ đừng vì quá cô đơn mà ngộ nhận cảm giác thích trở thành yêu... Và trong những bộ ph...