ống cấp nước | ống thoát nước | ống HDPE | ống PVC | ống tưới Journal Her & Him Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đâu phải chỉ mình em cô đơn?

Có những lúc em cảm thấy cô đơn khi bắt gặp hình ảnh đôi nam nữ quấn quýt, ôm trọn lấy nhau đầy yêu thương khi đi trên phố nhưng sao em không quay lại nhìn sau lưng, em củng có một cô bạn thân gần ba năm. Vòng tay và bờ vai của nó còn ý nghĩa hơn những vòng tay khác rất nhiều lần, nó sẽ chia cùng em những nổi buồn. Khi những nổi ưu phiền ập đến trong đêm, em chỉ biết nhìn đăm đăm lên cái trần nhà vô cảm, thì nó đã động viên em rất nhiều, tiếp thêm cho em bao nhiêu là sức mạnh tinh thần. Em có thể tâm sự cùng nó những chuyện tưởng chừng chẳng bao giờ có thể bộc bạch cùng ai đấy thôi. Như thế em đâu có cô đơn. Cuộc sống sinh viên xa nhà làm em đôi khi bị khủng hoảng tinh thần rất lớn. Lúc trước gặp chuyện gì củng có gia đình cho em dựa vào ngay lập tức nhưng bây giờ thì không, hãy cố gắng tập quen dần với điều đó vì gia đình chỉ là nơi cho em những ước mơ nhưng ước mơ có hoàn thành được hay không là do chính bản thân em thôi!. Hãy nhìn xunh quanh, chắc chắn củng có rất nhiều người hi...

Thế giới thì rộng lớn, tình người thì nhỏ hẹp...

Chúng ta bắt đầu chẳng vì 1 lý do gì cả, có nhất thiết phải tìm 1 câu trả lời cho việc chia ly khi mọi thứ đã vỡ vụn, câu trả lời cũng chẳng khiến tim bình yên. Chia tay, là mỗi người rẽ về 1 hướng khác nhau, vẫn công việc cũ, vẫn con đường cũ, những thói quen cũ, chỉ là không còn cùng nhau. Là tập dần thói quen không còn sự hiện diện của nhau, phải tự mình mạnh mẽ để đứng vững giữa thế giới ồn ào ngoài kia. Là không còn một bờ vai hay cái siết tay mỗi khi cô đơn cần một điểm tựa. Thế giới thì rộng lớn, tình người thì nhỏ hẹp, chẳng trách sao khi xa nhau người ta cảm thấy cô đơn, sao không cô đơn được khi hai giờ chỉ còn là một, trơ trọi, đơn độc. Là phải coi một người từng là tất cả trở thành xa lạ. Rồi thảng thốt giật mình khi mọi kỉ niệm rất đẹp giờ chỉ gói gọn trong hai từ "ngày xưa". Quotesgram Là chấp nhận việc sẽ có ai đó thay thế mình bên cạnh người ta, lựa chọn là của cả hai, chẳng phải đã có thể từng giữ nhưng đã chọn buông đó thôi. Cảm giác đau lòng nhất ...

Dẫu đớn đau, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi!

Cậu có biết điều khó khăn nhất sau tất cả là gì không? Đó là tớ còn không biết làm sao để kết thúc. Chuyện của chúng ta chính là như vậy, chưa từng có bắt đầu thực sự, nên đến tận khi tớ biết mình phải kết thúc, vẫn chẳng cách nào cho trọn vẹn. Tớ từng là cô gái mạnh mẽ, chưa bao giờ cần dựa dẫm vào ai quá nhiều. Rồi tớ yêu, một người không phải cậu. Tớ yêu một tình yêu hết tâm cang, còn cậu khi đó, chỉ là bạn thân của tớ. Ngày chia tay, tớ sống bằng những mảng màu xám xịt, chẳng thiết tha điều chi. Và cậu đã luôn ở đó. Cậu động viên tớ, làm tớ cười. Dẫu không thể bên cạnh ôm lấy tớ, hay cho mượn bờ vai, vì cậu không phải loại con trai tình cảm như vậy! Cậu khuyên tớ những điều nên làm, những điều cần làm. Chúng ta kể cho nhau nghe về những chuyến đi, những mảnh chuyện rời rạc chẳng nghĩa lí gì. Nhưng dường như, ta chẳng bao giờ cạn đề tài. Cậu và tớ, có thể kế về gia đình, chụp cho nhau từng món ăn, cho nhau xem từng đêm sao mà khi lên ảnh chỉ thấy một màn đen và chấm sáng nhỏ x...

Em bỏ cuộc, anh thắng rồi có vui không?

Chiều buông xuống trên vai. Những vạt nắng cuối cùng cũng đã rời bỏ bầu trời. Em vẫn chưa tìm thấy lối ra trong mớ tình cảm hỗn độn ngày một day dứt này. Anh hỏi em, liệu chia tay thì có đau lòng không? Có! Cơn đau ấy không phải chỉ nhói lên trong một ngày, hai ngày, rồi lại rời đi như chưa từng tồn tại. Nó cứ đau đáu hoài, cứ nhấp nhỏm, ẩn nấp đâu đó rồi chọn lúc mà nhào ra, bỡn cợt như thể, đó là trò đùa trớ trêu của số phận. Em trăm ngàn lần hận mình tại sao cứ luôn để nó chi phối, để nó điều khiển những cảm xuống lên xuống của bản thân. Những vui buồn hờn tủi, em không biết làm cách nào để dừng lại...mỗi lần nhớ về anh. Chia tay...thì đau lòng lắm. Nhưng không phải ai có tình yêu trong tay, ruồng bỏ rồi cũng khắc khoải như em đâu. Cũng là bởi nặng nề quá, là bởi mãi mà không chịu buông tha cho mình. Nên...cứ ngày ngày sống cùng nỗi đau, đến khi coi nó như một phần của cuộc đời mình, thì, tình yêu với anh không còn sâu đậm nữa. Chỉ là câu nói "tạm biệt" đã trở thành v...

Đàn ông tốt đã đi đâu hết rồi?

Bạn buồn bã nghĩ rằng, tại sao trong đời sống, đàn ông tốt đẹp đã đi đâu? Ở đâu ba tiếng “Anh yêu em!” của riêng mình bạn mà thôi? Đàn ông tốt vì sao luôn là những người đã có vợ? Thế những đàn ông tốt chưa vợ đi đâu hết rồi? Mình có những người bạn gái, đã gần bốn mươi tuổi nhưng chưa từng yêu lần nào trong đời. Đúng hơn là chưa từng được ai tỏ tình bao giờ. Học cấp ba, để ý tới bạn trai cùng lớp cũng không dám nói. Lên đại học, đôi khi gặp gỡ bạn bè ở trường bên, thường bạn sẽ ngồi lẫn trong đám bạn gái thân. Đi làm để ý sếp, thì sếp đã vợ con đàng hoàng, ngoài sếp ra thấy mọi đồng nghiệp khác đều ấu trĩ và nhạt nhẽo. Mọi người lần lượt cưới, trước và sau ba mươi tuổi. Vào lứa tuổi ấy, bạn lại xách va li lên đường du học, làm quen được với một nhóm cũng – vì – chưa – bị – cưới – nên – đi – du – học, bạn càng thấy cuộc sống tự do độc thân là một lựa chọn khôn ngoan. Bạn không định cưới Tây Tàu, nên du học là một cuộc sưu tập các quán cà phê và tiệm sách ở nước ngoài, không yê...

Dặn lòng cố nhớ để mà quên...

Cuối năm, thời tiết trở lạnh đột ngột, em muốn quấn chặt chiếc chăn và không muốn bước xuống giường. Ấy vậy mà vẫn phải lui cui thức dậy để chuẩn bị đến lớp. Dạo này, em chán học, em lười đến trường, em thấy mình lạc lõng giữa những dòng người vội vã trên phố. Em không còn muốn nghe radio vào mỗi buổi sáng, cũng chẳng còn thói quen nhâm nhi một tách cà phê nóng trước khi đến lớp. Sao vậy anh?! Trong em, chỉ còn lại những mùa nhớ dai dẳng. Đó là những tháng ngày rũ rượi không ánh nắng mai. Em nhốt mình trong vỏ bọc lặng thầm, em cứ đi đi về về mà chẳng tìm thấy một chút nguồn vui nào nữa. Ngày xa anh, mưa gió tơi bời. Ngày xa anh, cái lạnh cắt da cắt thịt giày xéo tâm can. Vốn dĩ, em không muốn xa anh, thế mà, anh lại chọn xa em như một điều phải làm. Em ghét anh vô cùng! supradozadegandur Chia tay là kết cục của một cuộc tình không trọn vẹn, đôi khi lại là lối thoát cho cả hai người. Có lúc, người ta chẳng thể lý giải được vì sao mình lại yêu nhau, vì sao mình lại chia tay? Chỉ v...

100 ngày trong tuyệt vọng đã quá đủ, phải không anh?

Khi yêu nhau, em chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ chia tay, bởi lẽ em biết tình cảm mà mình dành cho nhau lớn lao đến mức nào. Có những lúc "đưa nhau đi trốn" để thấy cuộc sống này là của riêng hai đứa và đã từng mơ về "ngôi nhà và những đứa trẻ". Nhưng bây giờ, em mới biết rằng, những điều đó chỉ có trong mơ, phải không anh? Đã 100 ngày tròn trĩnh, đôi bàn tay thôi đan vào nhau, những cái ôm thắm thiết chôn vào dĩ vãng, khoảng cách đôi ta đã trở nên xa xôi và hình bóng của nhau đang dần bị lu mờ. Biết rằng, chẳng còn là gì của nhau nhưng sao vẫn cảm thấy nhớ, tim vẫn đau khi lén vào facebook nhìn trộm ảnh của anh và người ấy. Chắc anh đâu biết rằng em là người luôn dõi theo anh, vẫn theo sát từng bước đi của anh. Em cũng không thể nào lý giải được vì sao mình lại như vậy, lại yêu anh nhiều đến thế! Boredpanda Một cuộc tình đã cạn thì cố níu kéo cách mấy cũng không mang lại kết quả. Thế nên, em chấp nhận buông tay, sẽ là người lẳng lặng trông theo bóng anh đang ...