ống cấp nước | ống thoát nước | ống HDPE | ống PVC | ống tưới Đời dạy em "chấp nhận" và "nhẫn nhịn"... Chuyển đến nội dung chính

Đời dạy em "chấp nhận" và "nhẫn nhịn"...

"Tóc em dài như một ngày mỏi mệt
Em đợi chi anh, em cần chi anh?"...
Em yêu thơ, những vần thơ buồn mang đầy chất tự sự. Có lẽ thế, người ta vẫn nói gương mặt em trông lúc nào cũng man mác một nỗi buồn khó hiểu. Em thích ngồi một mình trong một quán cafe vắng vào một buổi chiều nhàn rỗi. Em thường chọn chỗ ngồi gần cửa sổ, để có thể hướng ánh mắt dõi theo người qua kẻ lại. Thật thú vị khi quan sát mọi hoạt động, lắng nghe những âm thanh rất đời trong cuộc sống khi mà mình đang ở trạng thái tĩnh. Bạn bè không ít người mắng em là "hâm", "tự kỷ". Em chỉ tỉnh bơ đáp lại: "Let me be!".

Thực sự em rất cần những phút "tự kỷ" như thế. Sau những ngày vắt kiệt sức mình vì công việc bằng cách phơi mặt ngoài đường đầy khói bụi hay ngồi mấy tiếng đồng hồ trước màn hình máy tính trong văn phòng máy lạnh, em muốn được thả lỏng bản thân mình, cho phép mình lười biếng một chút. Em có thể bật khóc ngon lành mà không sợ bị ai soi mói, nhìn mình với ánh mắt dò xét pha chút thương hại. Em ghét cái lòng thương hại của mọi người. Em đã quá quen với những ghen ghét, bon chen và đố kỵ, quá quen với sự chèn ép và bất công trong cuộc sống. Từ lâu rồi, em không còn cảm thấy ngạc nhiên hay ấm ức vì những điều như vậy nữa. Đời dạy em rất nhiều, trong đó có sự "chấp nhận" và "nhẫn nhịn".
Em, một cô gái bé nhỏ, thời gian sống xa gia đình cũng đã hơn 10 năm. Giữa thành phố ồn ào và đầy cạm bẫy, dù không khôn ngoan cũng thừa hiểu biết để giữ thân mình không bị sa ngã. Chỉ là đôi lúc em thấy mệt, mệt khi cứ phải gồng mình lên như thế. Em sợ những nụ cười giả tạo, sợ ai đó bỗng dưng tốt vô cớ với mình. Làm sao em biết được sau gương mặt tươi cười kia họ nghĩ gì về mình? Khéo thì bị xem là giả tạo. Thật thà thì bị chửi là ngu ngốc. Em phải sống thế nào cho vừa lòng tất cả đây?
Có thời gian liên tiếp ngày nào em cũng phi xe máy qua hết đơn vị này đến cơ sở nọ để giải quyết công việc từ sáng sớm cho đến tận tối khuya. Có những ngày trời nóng đến hơn 40 độ, gương mặt sạm đen, làn da phồng rộp, mái tóc xơ xác như rơm vì nắng thiêu đốt. Có những hôm mưa xối xả như trút nước, toàn thân co rúm lại, hai bàn tay tê buốt, mười đầu ngón tay héo quắt lại như trái táo khô vẫn nắm chặt lấy tay ga mà phóng đi. Nghĩ đến lúc trở về phòng trọ thui thủi một mình, nước mắt lại ứa ra. Nhiều khi tự xỉ vả bản thân mình sao yếu đuối thế!

"Sống là phải mạnh mẽ, phải biết tự tạo niềm vui, phải chủ động"... Em đã đọc hàng chục bài viết, đã nghe hàng trăm lời khuyên "Con gái phải thế này, nên thế kia...". Bài nào em cũng thấy tâm đắc, lời nào cũng thấy có lý. Vậy mà sao em vẫn cứ chạnh lòng? Em chỉ mong lúc này đây, có ai đó sẽ xuất hiện trong cuộc đời, ở bên em mỗi khi em buồn, nắm lấy tay em mỗi khi em yếu đuối và chìa bờ vai cho em tựa những lúc mỏi mệt. Một người có thể tâm sự cùng em, chấp nhận bản ngã của em và không làm tổn thương em như rất nhiều người đã từng làm, có khó quá không?

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tình yêu càng trải qua nhiều khó khăn càng đáng trân trọng

Chúng ta, đến với nhau, yêu nhau là cả 1 chặng đường dài, nhưng lại không ai biêt trước điểm kết thúc! Những ngày đến với nhau gian khổ và khó khăn biết bao nhiêu, trân trọng nhau như thế nào, không cần nói thì cả hai cũng hiểu, cũng tin tưởng. Để rồi cứ dần chủ quan trong hạnh phúc... Với tình yêu, có khi nào chúng ta cũng đang ngủ quên trong chiến thắng! Đến được với nhau chưa bao giờ là cái đích cuối cùng. Nhưng là lúc chúng ta thấy mình chững lại, chúng ta thôi cố gắng vì nhau. Chúng ta vì mình nhiều hơn và chúng ta bị cuốn vào những bộn bề của cuộc sống. Những cãi vã, hờn ghen....cứ như thế chúng ta xa nhau lúc nào không hay! Ai cũng biết muốn trồng được một cái cây xanh tốt phải nổ lực chăm sóc, nhưng lại không ai hiểu tình yêu của chúng ta cũng vậy, có giữ gìn vun vén cả một đời cũng chưa đủ. Đâu phải cứ bên nhau thì chắc chắn sẽ hạnh phúc, hạnh ...

Kinh nghiệm du lịch Nha Trang Điệp Sơn Phú Yên 5 ngày chỉ với 3 triệu đồng

Bọn mình đặt vé khứ hồi Hà Nội- Tuy Hoà khoảng 530k/người ( đặt trướcc 2 tháng) của jetstar Ngày 1: Hà Nội -Tuy Hoà- Nha Trang – 5h đi bằng xe máy đến sân bay Nội Bài (khoảng 40p) , gửi xe 7k/ ngày, thuê xe ôm chở hành lý và người vào sảnh 30k/3người – Mình bay chuyến 7:30, 9:50p đến sân bay Tuy Hoà( Phú Yên), đi taxi vào bến xe Thuận Thảo đi Nha trang 120k, mua vé oto đi Nha Trang 65k/người. Oto thì 1 ngày có 4 chuyến, sáng 2 chuyến 6:30 và 8:30, chiều lúc 1:30 và 3:30 Bọn mình đến lúc 10h nên đi ăn uống, cafe ở tp Tuy Hoà rồi chiều quay lại bến đi Nha Trang Ăn uống có rất nhiều món, bọn mình ăn bún 2người 70k, ngồi cafe đợi xe 50k. Note: có cả tàu chạy đi Nha trang 69k/người ( ghế cứng) – Xe đi khoảng 2:30-3 tiếng vì đường đèo khá khó đi, đến bến xe Nha Trang khoảng 4h chiều. Bọn mình đi taxi vào thẳng khách sạn Hoa Sen guest house (5H Hùng Vương) đã đặt trước đó, taxi hết 120k( cũng có xe bus vào trung tâm thành phố nếu ai muốn tiết kiệm hơn) – Nhận phòng, tắm rửa rồi ...

Chủ đề đàn ông… và gái gú

Tôi xin hỏi các đàn ông giờ có một chậu nước rửa chân, mà rất nhiều thằng rửa trước rồi đưa cho ông ông có rửa không? Trong cái chậu rửa chân ý, từng có chân to rửa, chân nhỏ rửa, chân ngắn rửa, chân dài rửa, chân đen nhiều lông rửa, chân trắng không lông rửa, chân trần rửa, chân đeo túi nilon rửa. Thế ông có rửa không? Đó là ví dụ mình hay dùng cho việc các ông chồng đi ngoại tình gái gú. Là mình mình nhất quyết không rửa, có chết cũng không rửa. Vì sự thật nó bẩn kinh khủng… Đàn ông luôn có 2 não. Não trên và não dưới. Não trên đại diện cho phần người và não dưới đại diện cho phần con. Trong vấn đề quyết định xem có ngủ lang bạt hay không, có đá phò hay không thì thường người đàn ông dùng não dưới… và cái não ý nó thường không được sáng suốt cho lắm sau khoảng dăm ba chén rượu. Tâm lý của con người , không riêng gì của đàn ông là hám của lạ, cái gì lạ thì thú vị, cái gì quen thì nhàm chán, thế nên không thiếu những vụ...