Người ta thường nói " Kỉ niệm là thứ mà ai cũng muốn giữ lại cho riêng mình". Có lẽ là vậy anh ạ, vì bởi lẽ mọi thứ theo thời gian đều thay đổi, chỉ có kỉ niệm cứ mãi bịn rịn, bấu víu ta hết ngày này tháng nọ.
Anh từng bảo với em: " Một cô gái mạnh mẽ là cô ấy có thể chống chọi với cô đơn, mà không cần tìm đến một bàn tay khác tốt hơn". Nhưng anh đâu biết rằng, cái tình yêu mà em dành cho anh nó nhiều đến như thế nào đâu, làm sao mà em có thể can đảm đi tìm một hạnh phúc mới như anh hay thường khuyên em đâu chứ.
Giá như có thể quay ngược chiều năm tháng, để em có thể trân trọng tình yêu của anh dành cho em hơn. Em của ngày xưa đâu biết rằng, tình yêu là thứ vô hình có thể thay đổi bất cứ lúc nào. Để giờ đây nghĩ đến điều đó em đau biết nhường nào. Đau đến thắt lòng.
Giờ đây em chỉ mong có một phép màu nào đó mang anh về bên em, để chúng ta có thể chào đón một năm mới như chúng ta đã từng. Nhưng có lẽ chỉ là một mơ ước viễn vong, vì làm sao mà em có thể giấu nổi được sự thật cơ chứ. Đó là từ lâu tình cảm của anh đã vơi dần, vơi dần. Niềm tin trong anh cũng đã cạn. Anh không còn bao dung để tiếp tục bên cạnh em. Để lại cho em nỗi bơ vơ, buồn tủi. Và bây giờ em vẫn đứng đây, để nhìn anh hạnh phúc bên cuộc sống mới, không có em.
Nhận xét
Đăng nhận xét