ống cấp nước | ống thoát nước | ống HDPE | ống PVC | ống tưới Bận quá thì mệt, mà rảnh quá thì em lại nhớ về anh... Chuyển đến nội dung chính

Bận quá thì mệt, mà rảnh quá thì em lại nhớ về anh...

Biết không anh? Đã có những lúc em mệt mỏi vì nhớ anh, muốn chạy trốn tất cả, hình ảnh về anh, về kí ức đẹp, về những gì đã từng của hai chúng ta, những nụ hôn ngọt ngào, những cái ôm, những cái nắm tay, những khoảnh khắc, hay từng cảm xúc... tất cả, tất cả chúng có đôi khi hiện hữu một cách chân thật như đang diễn ra. Những lúc rảnh rỗi, tất cả chúng lại tới... phiền em.

Em tự cuốn mình đi bằng cách lao đầu vào công việc, hội hè, tụ tập bạn bè, đi du lịch... như con thiêu thân, mục đích chỉ để bản thân bận rộn tới mức không có thời gian nhớ tới anh. Nhưng rồi, em rệu rã với chúng, thấy bản thân thật ngu ngốc, tại sao chỉ vì quá khứ mà tự làm mình bận đến mỏi mệt, rồi đến lúc nhận ra, cảm thấy bản thân thật đáng thương, rồi lại chậc lưỡi rằng anh đang ở nơi nào đó chắc chẳng quan tâm đâu, và thế là em lại tự thương lấy bản thân mình, thương thêm cả phần của anh. Cứ chạy mãi, chạy mãi, rồi cũng sẽ có lúc phải dừng bước và ngoảnh đầu nhìn lại. Vì cứ mềm yếu trốn chạy, nên em đã ngốc nghếch như thế!

favim

Để rồi có những ngày như hôm nay, trong cái rét thấu đến tận mọi ngóc ngách của cơ thể, em lười biếng làm miếng thịt kẹp giữa chiếc vỏ bánh mì bên trong cái lò vi sóng ấm áp. Cũng chẳng ngủ vùi, thức dậy khi tiếng mưa bên tai, cái thứ ánh sáng heo hắt vào phòng cũng mang một màu âm u, ảm đạm. Không gian tĩnh lặng không một tiếng động.

Em cuốn mình nằm co quắp, đôi mắt vô hồn, trong đầu một mớ hỗn độn, về một thứ phức tạp thôi, là - anh. Rồi có thứ nước chảy thành giọt chậm rãi từ đôi mắt kia lăn xuống gò má, thấm vào gối. Em cứ mặc cho nước mắt rơi, chẳng buồn lau, thậm chí cũng chẳng buồn chớp lấy một cái đẩy nước ra khỏi mi. Em nhớ anh, nhớ tới quặn thắt.

fenixclub.com

Em muốn tránh nó, nhưng chẳng thể, thôi thì cứ nhẹ nhàng và chào đón bằng những giọt nước mắt cho dễ chịu nỗi lòng. Tự rơi, rồi tự khô, tự đến, rồi tự đi. Giờ thì ngay cả khi khóc cũng không thấy mệt, nước mắt rơi cũng không thấy đau nữa.

Em mạnh mẽ lắm, nên dứt cơn nhớ anh, em lại có thể gượng dậy như chưa có gì xảy ra, chỉ cần mỉm cười một cái, cuộc sống hiện tại vẫn tiếp diễn, em vẫn làm việc, vẫn lướt trên phố, vẫn ăn 3 bữa mỗi ngày và vẫn ngủ 8 tiếng mỗi đêm. Vì biết đằng nào cũng không thể thoát được, nên cứ coi đó như một phần của cuộc sống, chấp nhận nó, đối mặt với nó, dù có đôi khi thấy nó cũng có chút phiền phức.

Vì biết rằng đằng nào cũng không thể thoát được thì tại sao lại phải trốn chạy? Vì biết rằng nó sẽ ghé thăm, nên cứ an yên mà đón lấy. Và cũng vì biết rằng nó tự đến rồi cũng tự đi, nên cũng chẳng thèm xua đuổi. Vì cơn nhớ anh kia, nó mang đến em cảm giác chẳng mấy dễ chịu gì, nên em càng chẳng mong ngóng, chỉ là đôi khi thấy nó hơi... phiền.

Minh Minh - Guu.vn

Đây là bài viết do thành viên GUU chia sẻ. Tác giả chịu trách nhiệm về bản quyền và nội dung trong bài viết. Mọi vấn đề xin liên hệ lienhe@guu.vn

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tình yêu càng trải qua nhiều khó khăn càng đáng trân trọng

Chúng ta, đến với nhau, yêu nhau là cả 1 chặng đường dài, nhưng lại không ai biêt trước điểm kết thúc! Những ngày đến với nhau gian khổ và khó khăn biết bao nhiêu, trân trọng nhau như thế nào, không cần nói thì cả hai cũng hiểu, cũng tin tưởng. Để rồi cứ dần chủ quan trong hạnh phúc... Với tình yêu, có khi nào chúng ta cũng đang ngủ quên trong chiến thắng! Đến được với nhau chưa bao giờ là cái đích cuối cùng. Nhưng là lúc chúng ta thấy mình chững lại, chúng ta thôi cố gắng vì nhau. Chúng ta vì mình nhiều hơn và chúng ta bị cuốn vào những bộn bề của cuộc sống. Những cãi vã, hờn ghen....cứ như thế chúng ta xa nhau lúc nào không hay! Ai cũng biết muốn trồng được một cái cây xanh tốt phải nổ lực chăm sóc, nhưng lại không ai hiểu tình yêu của chúng ta cũng vậy, có giữ gìn vun vén cả một đời cũng chưa đủ. Đâu phải cứ bên nhau thì chắc chắn sẽ hạnh phúc, hạnh ...

Kinh nghiệm du lịch Nha Trang Điệp Sơn Phú Yên 5 ngày chỉ với 3 triệu đồng

Bọn mình đặt vé khứ hồi Hà Nội- Tuy Hoà khoảng 530k/người ( đặt trướcc 2 tháng) của jetstar Ngày 1: Hà Nội -Tuy Hoà- Nha Trang – 5h đi bằng xe máy đến sân bay Nội Bài (khoảng 40p) , gửi xe 7k/ ngày, thuê xe ôm chở hành lý và người vào sảnh 30k/3người – Mình bay chuyến 7:30, 9:50p đến sân bay Tuy Hoà( Phú Yên), đi taxi vào bến xe Thuận Thảo đi Nha trang 120k, mua vé oto đi Nha Trang 65k/người. Oto thì 1 ngày có 4 chuyến, sáng 2 chuyến 6:30 và 8:30, chiều lúc 1:30 và 3:30 Bọn mình đến lúc 10h nên đi ăn uống, cafe ở tp Tuy Hoà rồi chiều quay lại bến đi Nha Trang Ăn uống có rất nhiều món, bọn mình ăn bún 2người 70k, ngồi cafe đợi xe 50k. Note: có cả tàu chạy đi Nha trang 69k/người ( ghế cứng) – Xe đi khoảng 2:30-3 tiếng vì đường đèo khá khó đi, đến bến xe Nha Trang khoảng 4h chiều. Bọn mình đi taxi vào thẳng khách sạn Hoa Sen guest house (5H Hùng Vương) đã đặt trước đó, taxi hết 120k( cũng có xe bus vào trung tâm thành phố nếu ai muốn tiết kiệm hơn) – Nhận phòng, tắm rửa rồi ...

Chủ đề đàn ông… và gái gú

Tôi xin hỏi các đàn ông giờ có một chậu nước rửa chân, mà rất nhiều thằng rửa trước rồi đưa cho ông ông có rửa không? Trong cái chậu rửa chân ý, từng có chân to rửa, chân nhỏ rửa, chân ngắn rửa, chân dài rửa, chân đen nhiều lông rửa, chân trắng không lông rửa, chân trần rửa, chân đeo túi nilon rửa. Thế ông có rửa không? Đó là ví dụ mình hay dùng cho việc các ông chồng đi ngoại tình gái gú. Là mình mình nhất quyết không rửa, có chết cũng không rửa. Vì sự thật nó bẩn kinh khủng… Đàn ông luôn có 2 não. Não trên và não dưới. Não trên đại diện cho phần người và não dưới đại diện cho phần con. Trong vấn đề quyết định xem có ngủ lang bạt hay không, có đá phò hay không thì thường người đàn ông dùng não dưới… và cái não ý nó thường không được sáng suốt cho lắm sau khoảng dăm ba chén rượu. Tâm lý của con người , không riêng gì của đàn ông là hám của lạ, cái gì lạ thì thú vị, cái gì quen thì nhàm chán, thế nên không thiếu những vụ...