Dear.vn – Hoa nở rồi hoa tàn, tình đến rồi tình đi. Anh vẫn biết đó là quy luật tự nhiên, chỉ là đôi khi bản thân cố chấp từ chối sự buông bỏ, từ chối cái cảm giác ngậm ngùi lãnh đạm của bản thân sau ngày chia ly ấy.
Anh gối đầu vào cơn gió, khi mà màn mưa kia giăng kín lối về. Sau những cơn mộng mị dài đằng đẵng trong đêm. Anh thèm tách café nồng nàn đượm khói mỗi sáng cô pha, anh thèm vòng tay cô ôm anh mỗi khi anh thức dậy khi ban mai kia vừa ló rạng. Chỉ là sự thèm thuồng nuối tiếc, nhưng rồi thì những kỉ niệm kia cũng ở lại cùng quá khứ. Anh và cô thật sự may mắn, anh nghĩ thế, vì họ đã chia tay thật sự gọn gàng.
Chia tay gọn gàng, hay nói cách khác là sự chia xa không níu kéo, anh biết mỗi người đều có một niềm đau sâu kín, đối diện với nó là sự mệt mỏi mà chính bản thân họ phải chịu đựng. Thế rồi vì những niềm đau ấy, người ta sợ sự yêu thương, ngại ngùng ở bên nhau. Cả anh và cô đều chưa bước qua được quá khứ của nhau, thiếu đi sự chia sẻ hay chẳng dám mở lòng, anh cũng không rõ, anh chỉ biết họ cách xa nhau từ niềm đau cũ.
Thế rồi vài năm sau, anh biết tin cô sắp cưới từ một người bạn. Anh lại tự hỏi mình thật ra bản thân mình đã gọn gàng chia tay hay chưa, tâm trí sao vẫn còn lay động vì người con gái ấy. Con người ta đôi khi ích kỉ rất nhiều trong tình yêu, kể cả với tình yêu cũ. Anh không chúc cô hạnh phúc bởi anh ghét cái cảm giác tự lừa dối bản thân mình. Ở một bầu trời khác, anh chỉ mong cô gọn gàng quên anh, đúng thế, gọn gàng xếp anh vào quá khứ, vậy là đủ.
Nhận xét
Đăng nhận xét